Một hợp âm ba giảm chồng hai quãng ba thứ: nốt gốc, quãng ba thứ, quãng năm giảm (Cdim: C–E♭–G♭). Thu nhỏ quãng năm khiến hợp âm căng và bất ổn — nó muốn di chuyển. Tự nó hiếm khi kết thúc một câu nhạc; nhiệm vụ của nó là kết nối.
Thêm một quãng ba thứ nữa là bạn có hợp âm bảy giảm hoàn toàn (Cdim7: C–E♭–G♭–B♭♭). Vì nó chia quãng tám thành bốn bước đều nhau, nên mọi thể đảo của một dim7 lại là một dim7 khác — thực ra chỉ có ba hợp âm khác biệt. Hợp âm bán giảm (m7♭5) làm dịu quãng trên cùng và đóng vai hợp âm ii trong các giọng thứ.
Mẫu đáng học nhất để mượn dùng: một hợp âm bảy giảm cách nửa cung, chen giữa hai hợp âm diatonic. C → C♯dim7 → Dm7 đưa bè trầm đi lên theo bán cung và xuất hiện trong hàng nghìn bản jazz lẫn ragtime. Piano gospel dựa vào chính chiêu này liên tục.