Mọi hợp âm đều có thể sắp lại để một nốt khác nằm dưới cùng. Những cách sắp lại đó — các thể đảo — chính là khác biệt giữa việc nhảy khắp bàn phím và lướt giữa các hợp âm mà tay gần như không phải nhúc nhích.
Chơi C trưởng theo cách hầu hết mọi người học: C–E–G, với nốt gốc C nằm dưới cùng. Đó là thể gốc. Hợp âm được đặt tên theo nốt dưới cùng ấy, và mọi nốt còn lại chồng lên theo các quãng ba phía trên nó.
Thể gốc nghe chắc chắn và vững chãi, chính vì thế người mới hay lạm dụng nó. Nhảy từ C sang F sang G toàn ở thể gốc thì tay bạn nhảy loạn xạ trong khi âm nhạc nghe giật cục. Các thể đảo khắc phục điều đó.
Lấy nốt C ở dưới cùng của C–E–G và đưa lên một quãng tám: E–G–C. Vẫn ba nốt ấy, vẫn hợp âm ấy — nhưng giờ quãng ba (E) là nốt thấp nhất. Đây là thể đảo một, viết là C/E ("C trên E").
Ký hiệu slash đọc giống nhau ở mọi nơi: chữ trước dấu slash là hợp âm, chữ sau nó là nốt trầm. C/E nghĩa là "chơi C trưởng, đặt E xuống dưới cùng".
Đưa nốt E lên một quãng tám nữa là bạn có G–C–E: thể đảo hai, hay C/G. Quãng năm của hợp âm nằm ở bè trầm. Thể đảo hai mang cảm giác hơi bất ổn, "nghiêng về phía trước" — các nhà soạn nhạc cổ điển dùng nó có chủ đích ngay trước các đoạn kết.
Hợp âm ba dừng ở đây: ba nốt cho bạn thể gốc cộng hai thể đảo. Hợp âm bốn nốt như Cmaj7 có thêm thể đảo ba (B–C–E–G, nốt bảy ở bè trầm, viết là Cmaj7/B).
Thử điều này: chơi C (C–E–G), rồi F ở thể gốc (F–A–C), rồi G (G–B–D). Tay bạn nhảy liên tục. Giờ chơi C (C–E–G), F/C (C–F–A), rồi G/B (B–D–G). Mỗi ngón di chuyển nhiều nhất là một cung. Đó là dẫn giọng — nối các hợp âm qua những chuyển động nhỏ nhất có thể.
Dẫn giọng mượt mà là lý do phần đệm thánh ca, các bản ballad pop và lối comping jazz nghe liền mạch chứ không giật cục. Nó cũng dễ hơn về mặt thể chất: khoảng cách ít hơn nghĩa là ít nốt sai hơn.
Bè trầm đi xuống là trường hợp kinh điển: C – G/B – Am đưa bè trầm xuống C–B–A trong khi hòa âm vẫn giữ chức năng. Bạn sẽ tìm thấy đúng chiêu này trong "Piano Man", "Let It Be" và hàng trăm bài khác.
Các thể đảo còn để bè trầm kể câu chuyện riêng dưới một hòa âm đứng yên. Một vòng như C – C/E – F sáng dần lên khi bè trầm leo lên, dù chỉ có hai hợp âm khác nhau tham gia.
Chọn một hợp âm mỗi ngày. Chơi thể gốc, thể đảo một và hai lên xuống khắp bàn phím, nói to tên nốt trầm. Rồi luyện chuyển giữa hai hợp âm (C và F, rồi C và G), chọn thể đảo nào cần ít di chuyển tay nhất. Mọi trang hợp âm trên trang này đều thể hiện tất cả thể đảo kèm cách bấm ngón — hãy dùng chúng như một tấm bản đồ.
Hợp âm C trưởng với E là nốt thấp nhất — thể đảo một. Chữ trước dấu slash đặt tên hợp âm; chữ sau nó đặt tên nốt trầm.
Không. C, C/E và C/G đều là C trưởng và có chức năng hòa âm như nhau. Thể đảo đổi màu sắc và bè trầm, chứ không đổi bản sắc của hợp âm.
Ít hơn số nốt của nó một. Hợp âm ba (3 nốt) có hai thể đảo; hợp âm bảy (4 nốt) có ba.
Thường là thể giữ tay bạn gần nhất với vị trí đang có, hoặc thể cho bạn bè trầm mong muốn. Khi phân vân, hãy giảm thiểu di chuyển.